Sở Mặc đứng trên âm lộ, màn sương xám xịt trầm uất như phủ lên cả cõi lòng. Sự an nguy của Địch Dương không chỉ liên quan đến điểm neo định của hắn, mà đồng thời còn là một tọa độ để hắn tiến vào Vĩnh Dạ hải.
Hắn có hai vị trí để tiến vào Vĩnh Dạ hải, một là gần chỗ Địch Dương, hai là khu vực xung quanh huyền thai.
Lúc này Địch Dương đang bị Ảnh đạo nhân kia giữ lại, nếu Sở Mặc không muốn vừa bước vào Vĩnh Dạ hải đã chạm mặt gã, thì bắt buộc phải để huyền thai ở lại thế giới này.
Tọa độ đang yên đang lành lại bị phong tỏa mất một cái, trong lòng hắn không khỏi phiền muộn.




